Mèo nhà có tên khoa học là Felis catus.
Tổ tiên của mèo nhà là mèo rừng châu Phi (Felis silvestris lybica).
Mèo được con người thuần hóa cách đây khoảng 9.000 năm, chủ yếu để bắt chuột bảo vệ lương thực.
Người Ai Cập cổ đại rất tôn sùng mèo và xem chúng là linh thiêng.
Mèo ngủ trung bình 12–16 tiếng/ngày.
Thính giác của mèo rất nhạy, nghe được tần số cao hơn cả chó và con người.
Mèo có thể xoay tai 180 độ.
Mũi mèo có hoa văn riêng biệt như dấu vân tay ở người.
Khi mèo “kêu gừ gừ” (purr), đó có thể là biểu hiện của sự thoải mái hoặc tự trấn an khi bị đau.
Mèo có thị lực tốt trong điều kiện ánh sáng yếu.
Phản xạ thăng bằng giúp mèo tiếp đất bằng chân khi rơi (gọi là “righting reflex”).
Râu mèo (whiskers) giúp cảm nhận không gian và rung động xung quanh.
Mèo Anh lông ngắn – Thân hình tròn trịa, hiền lành.
Mèo Ba Tư – Lông dài, mặt tịt đặc trưng.
Mèo Xiêm – Mắt xanh, thông minh, hay “nói chuyện”.
Mèo Bengal – Hoa văn giống báo nhỏ.
Giảm stress, giúp thư giãn.
Tạo cảm giác đồng hành, đặc biệt với người sống một mình.
Giúp trẻ em học cách yêu thương và chăm sóc động vật.
Mèo là “biểu tượng meme” nổi tiếng trên mạng xã hội.
Một số meme mèo nổi tiếng từng gây sốt toàn cầu.
Biểu cảm “lạnh lùng”, “khó hiểu”, “bất cần” của mèo rất dễ trở thành nội dung hài hước.